Điện thoại:0977 503 919

Cuộc tương phùng sau 15 năm thảm họa ITC ở Sài Gòn

Trang Chủ / Thời sự / Cuộc tương phùng sau 15 năm thảm họa ITC ở Sài Gòn

Trong lúc tuyệt vọng nhất, Khải Định quỳ xuống cầu nguyện thì phát hiện bức tường cạnh chuồng cu trên nóc nhà. Từ nơi đó, có thể nhìn xuống mặt đường Nguyễn Trung Trực. Ráng bò ra đến đây, anh quơ chiếc áo thun báo hiệu cho những người ở dưới. Một chiếc thang chữa cháy được đưa sát vị trí Định đứng.

Người lính cứu hỏa trèo lên thang, hét to, bảo Định bình tĩnh, ngồi xuống. “Thật sự lúc đó tôi không thể ngồi. Nếu chống hai tay đang bị bỏng xuống để ngồi, có thể tôi sẽ đau đến xỉu, rồi té xuống luôn”, Định cho biết.

Thang chữa cháy chỉ vừa một người đứng. Người lính cứu hỏa trèo lên gần sát chỗ Định rồi hướng dẫn anh trèo xuống, từng bước. Định được anh cảnh sát vừa dìu, vừa trấn an…

“Lúc lưng chạm tay nhóm người dưới đất cũng là lúc tôi ngất xỉu. Bao ý chí, sức lực đã được huy động để sinh tồn, khi tôi thoát nạn cơ thể mới cảm thấy đau”, nam DJ kể.

Anh là người duy nhất được cảnh sát giải cứu từ nóc nhà và là người cuối cùng thoát nạn.

15 năm trước, Huỳnh Văn Phón là người điều khiển xe thang đưa đồng đội áp sát các tầng nhà phun nước, lao vào cứu hộ.

Lực lượng khi đó chia ra ba hướng quanh tòa nhà. “Phía Nguyễn Trung Trực là mặt nguy hiểm nhất khi khói lửa cuồn cuộn, bao trùm ITC. Nhiều người nhảy ào ào từ tầng ba, năm xuống để thoát nạn… nhưng tất cả đều tử vong”, thiếu tá Phón nhớ lại.

Lúc khói tan bớt, nhiều người dân bên dưới hét lớn, bảo trên nóc nhà còn người. Anh Phón nhìn thấy nam thanh niên đang cầu cứu ở độ cao gần 25 m.

Anh lập tức điều khiển xe thang về hướng người thanh niên. Nhìn quanh thấy đồng đội đang tiến sâu vào hiện trường cứu hộ, nếu báo qua bộ đàm điều người đến cứu sẽ mất thời gian, sợ nam thanh niên không chịu nổi, nên anh tự mình leo lên xe thang tiến đến chỗ nạn nhân.

“Chuyên môn của tôi là điều khiển xe thang chứ không phải cứu người. Nhưng trong tình huống đó, ai cũng sẽ lao vào thôi…”, anh Phón chia sẻ.

“Phần mông và hai bàn chân cậu ấy bị bỏng nặng, da gần như tuột hết. Thấy tôi, cậu ấy mừng quá, gần như muốn nhảy ngay vào thang để thoát thân. Nếu cậu ấy làm vậy, cả hai sẽ chết, nên tôi vội trấn an ’em phải bình tĩnh, anh sẽ đưa xuống'”. “Em đau quá!”, cậu ấy nói.

Lúc đó anh Phón không có quần áo bảo hộ, dây an toàn, nên phải hướng dẫn nạn nhân quay lưng lại rồi đi xuống từng nấc thang.

“Tôi vừa kè vừa cõng anh ấy xuống, cảm giác da thịt, máu anh ấy nhiễu vào mình. Chuyển nạn nhân cho lực lượng cấp cứu tại chỗ xong, tôi quay lại chiến đấu nên không biết nạn nhân đó ra sao. Tuy nhiên, tôi tin với vết bỏng chỉ ở phần mông và một phần chân thì nạn nhân đó sống sót”.

Thiếu tá Phón nói rằng chừng ấy năm qua rất muốn gặp lại nam thanh niên, bởi đây là lần đầu anh giải cứu được nạn nhân.

“Tôi muốn tìm lại nam thanh niên đó để biết anh ấy sống thế nào nhưng không biết là ai để gặp. Tôi chỉ nhớ cái tướng người đó nhỏ, ốm ốm cùng hình ảnh đôi bàn chân da tróc hết, chỉ còn dính một tý ở gót”, anh Phón nói.

Bình luận

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Phản hồi của bạn